giờ tôi mới cảm nhận được nổi buồn kinh khủng của tình yêu,,giờ tôi mới biết được thế nào là yêu đơn phương. khoảng cách là ji nhỉ,,chẳng phải là sợi dây kết nối tình yêu sao.chẳng phải là sự tan rã của một tình yêu yếu mềm sao. tôi ,tôi yêu cô ấy rất nhiều rất chi là nhiều,nhưng tôi đang đánh mất chính mình và tôi đang lạc hướng trong hoang mang. mưa to ,gió lớn,lòng sầu. ko gian này thật đáng sợ, người buồn cảnh cũng buồn,,- cảm giác này thật là..thật là khó tả..............
`haì kịch diễn ko tốt sẽ là bi kịch`,,hô hô,,ngấm quá. nói ghé có người ko hiểu họ lại đé,,,thế nào cho tốt nhỉ,có lẻ im lặng là hp chăng / tôi đã ko hiểu em chăng ..jo đây tôi đã không đủ tự tin đê trao cho em bờ vai thô kẹch của tôi để e dựa vào nhưng lúc buồn,lúc cô đơn rồi. e nói e yêu tôi,nhưng em lại ko đặt niềm tin và hi vọng vào tình yêu, em ko tin vào tương lai,em ko nắm hp của chính e. cho dù tôi cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa có lẻ đo là dư thừa ,mà đối với e đó là sự tẻ nhạt quê mùa ,1 năm trời trái tim đã ngủ yên,tại sao lại mở lòng yêu vậy...ai ? ai?ai đã đẫn dắt tôi đến với cô ấy vậy ?,để jo đây để lại trong tôi bao nhiêu nổi niềm,,để jo đây trong tôi lại có cảm giác sợ mất đi người yêu thương. , `tôi yêu em`,tôi muốn cùng e đi hết quảng đường còn lại,tôi muốn cung em xây dựng tương lại ,tôi muốn cùng em bước đi trên đường đời từ con số 0 tròn trĩnh này,,chứ không phải vì một lí do nào khác ,xây đựng một ngôi nhà gia đình khó hơn tôi tưởng tượng nhiều quá,
nụ hôn đầu hay đi chơi ,hay bầy vịt...tôi sẽ giữ kín trong lòng,tôi sẽ ko đưa nó ra phơi bày nữa,,,nó chỉ làm tôi thêm nhớ. sống chậm lại suy nghĩ khác đi..hay thật, thấm đậm ý nghía . nhưng ji nếu tôi có thể làm được ,toi sẽ làm tất cả cho cô ấy vui, cho cô ấy hạnh phúc,,,đổi lại dc ji chứ,,chỉ là hop thì lấy ,,,,nếu chia tay sẽ là ban anh nhe,,mình là vc trên ol ....tât cả nhưng từ đo đên tôi cũng ko dám nghĩ tới,cho dù thoáng nghĩ qua cũng ko bao giwof thốt lên được...ko yêu có thể buông tay cách nhẹ nhàng ,có thể quay đầu ko nghoảnh lại, e có thể làm được đối với tôi,nhưng tôi lại là ko nở,có lẻ vì tôi yêu em,,tôi ko thể nắm lấy hp của em chăng ?
ko có em tôi sẽ rất buồn,rất nhớ,rất côn đơn,,,,,nhưng ko có tôi cô ấy sẽ hạnh phúc ,cô ấy sẽ sống vui bên người cô ấy chọn ,bên người cô ấy cho là `hợp`,,,cô ấy sẽ như vậy nếu ko có tôi đúng không???
Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012
Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012
biết nói với ny thế nào đây!!!sao lòng tôi thấy nhớ cô ấy nhiều vô tận,,,,giá như tôi được ở bên em,giá nhu tôi có thể ru e ngủ,tôi,,tôi rất yêu em,e biết không ?
2 ngày đi du lịch thì sao chứ,tôi mệt,tôi ko vui thì có sao đâu,tôi là người mạnh mẽ mà. người đàn ông ko cần dc sự quan tâm của ny thi họ cũng soog dc,và tôi cũng vậy.anh đi có vui ko? a đi chơi dc nhiều ko?...nghe chỉ thềm mùi lòng phải ko nhỉ??
có 2 ngày phải trốn tránh,có 2 ngày ko dc cười,thế mà tôi cũng học dc thế nào là quan tâm ny,làm thế nào để ko có lỗi với ny.
2 ngày đi du lịch thì sao chứ,tôi mệt,tôi ko vui thì có sao đâu,tôi là người mạnh mẽ mà. người đàn ông ko cần dc sự quan tâm của ny thi họ cũng soog dc,và tôi cũng vậy.anh đi có vui ko? a đi chơi dc nhiều ko?...nghe chỉ thềm mùi lòng phải ko nhỉ??
có 2 ngày phải trốn tránh,có 2 ngày ko dc cười,thế mà tôi cũng học dc thế nào là quan tâm ny,làm thế nào để ko có lỗi với ny.
Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012
tôi sẽ cho người tôi yêu thêm thời gian,,,một tháng hay 2 tháng,,hay cho đến lúc tôi về việt nam. tôi đã dám nhìn nhận sự thật,dù thật bại hãy thành công có lẻ là số mệnh chăng. hạnh phúc không phải là một hướng đúng không nhỉ ! người tôi yêu ơi,,anh tin em,,,dù không có tôi em cũng có thể sống vui vẻ. dù không có tôi ko biết chừng e sẽ hạnh phúc. tôi sẽ không ích kỉ,ko tham vọng ,,tôi sẽ tập cho tôi cuộc sống chờ đợi. có buồn,có cô đơn thì sao chứ.,,tôi làm được mà.chỉ im lặng thôi dúng không? chỉ không gọi điện thôi đúng không? nếu người tôi yêu ko nói với tôi 'em nhớ anh',,em yêu anh',thì tôi phải làm sao đây...... im lặng có nghĩa là từ chối hey ^^,,,tôi sẽ thử thách với bản mình,tôi sẽ đấu tranh với hạnh phúc,,được !!!! tôi sẽ làm được
Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012
tôi cảm thấy thời gian trôi qua thật là nhanh.thế là cũng đã gần 3 năm sống và chiến đấu ở nhật bản.nơi đây tôi đã học hỏi , trưởng thành đã đánh đổi tuổi trẻ của mình .những niềm vui,nổi buồn,hay những kỷ niệm đẹp đều được chôn kín trong lòng.tôi chỉ biết cố gắng và cố gắng hơn nữa để lấy nguyện vọng,để lấy ước mơ nhỏ nhoi của mình.nhưng biết làm thế nào đây ? cái ước mơ nhỏ nhoi !3 năm làm việc chăm chỉ mà cũng ko thành sự thật được,để thực hiện được phải chăng lại phải đánh đổi 5 năm nữa nơi đất khách quê người chăng.
hôm nay,di làm về tôi lại phải đi học thêm khóa tiếng anh chuyên ngành.nhớ..nhớ...nhớ,trông đâu tôi chỉ có vậy thôi,phải chăng tôi yêu người con gái rồi chăng,,khó hiều quá...
cuối cùng 2 tiếng học cũng đã xong.vô tình gặp cô bạn làm cũng công ty,rồi cô ấy rủ đi ăn tối,đi vào công viên dạo tý .bất ngờ quá,cô giáo dạy tiếng anh của mình lại là chị gái của cô bạn.cô ấy cố tình đợi mình về để đi chơi. khó mà tin khi đột ngột nghe được những lời tỏ tình của cô ấy,bỗng nhiên ôm trùm lấy mình...tôi ko đẹp trai, ko cao to.. hạnh phúc cho tôi còn có chút may mắn.đây cũng là lần thứ 4 nhân được lời tỏ tình .3 lần từ chối jo còn lần cuối cùng để cơ hội ở lại nhật..... sao mà chả có hứng với gái nhật thế nhỉ..hãy cho tôi suy nghĩ ...làm thế nào đây,ko yêu mà lấy thì ra răng,nhưng nếu lấy thì có tương lai ah. ui za nếu có ai đó có thể hiểu được lòng mình nhỉ..một nguời mình yêu hay một nguời yêu mình. cái giá bước sai chân phải rơi xuống vực trả có lẻ đắt.người tôi yêu ỏi !!!!hãy mở cho tôi một con đường đúng đắn để tôi có thể sống trong nụ cười.tôi yêu em nhiều lắm.tôi tin rằng tôi yêu em hơn ai hết,,và tôi thật sự ko muốn mất em, hãy cho tôi bờ vai của em để tôi có thể mạnh mẽ ,vừng vàng bước tiếp chặng đường còn lại............chúng mình hãy cũng nhau xây dựng con đường tương lai em nhé !
3 năm....ngắn quá phải không? hay dài quá nhỉ? kể từ khi chia tay với cô ấy tôi lại thấy thời gian trôi sao nhanh vậy.mới đó cũng được 1 năm rồi, tôi đã sống trong vô vọng,gục ngã ,chán nản...bao ngày tháng trôi quá tôi cũng đã tìm lại được chính mình.dù không một lời chia sẻ hay là cảm thông từ một người khác. ngày tháng như vậy đã đưa tôi trở thành một trái tim vô cảm,không còn cảm xúc với chuyện yêu đương,trai gái.không khí công việc thì lúc nào cũng vui vẻ ,nhiệt tình..ok .nhưng khi về phòng thì mất hết tất cả,cái ji làm mình thích nhỉ,cái ji mình vui nhỉ, đến bản thân mình cũng không nhận ra được.lại là con người tẻ nhạt ,yếu đuối,,,sống sao cho đúng ,cho tốt, thật là một lối đi khó có thể nắm lấy.
không biết dạo này trái tim tôi như đang được nung nóng bằng tia cảm xúc của quá khứ thì phải,tôi thấy hổi hộp,mong đợi...làm sao ấy.đi làm về ,rồi đi học ,,thấy nhớ người ta kinh khủng, cứ mong thời gian trôi qua cho nhanh để dc nc vậy.thật lòng mà nói ngày xưa tôi đã thích cô ấy,tôi cũng đã kìm nến ko bày tỏ tình cảm của mình.một hôm tôi vô tình nhìn cô ấy trong tay của người khác ở một quán cafe nhỏ.từ đó tôi tan nát,và tự hứa với lòng mình toi đã nhầm,,tôi làm ji mà lấy dc trái tim cô ấy chứ,tôi làm sao mà lo cho người ta được. tôi luôn đặt ra nhiều lí do để quên đi khoảnh khắc đo vậy.cô ấy khá là xinh xắn,có chút ji đó cá tính..hơn nữa tôi biết người như tôi sẽ không bao giờ là mấu người cô ấy chọn. có lẻ cũng hơn 2 năm nay rồi không liên lac,ko biết cô ấy có khỏe không?ko biết cô ấy có sống vui không? đã có ny chưa? luôn đặt cho bản thân mình nhưng câu hỏi không có câu trả lời,rồi cười cái 'khì 'trong trống vắng.bổng nhiên vô tình hay tình cờ ji đó đã kéo tôi tới fb cô ấy.ôi ,sao thấy nôn nao dã man. ôi ,sao thấy buồn trong lòng kinh khủng thế,,,jo mới thấy câu người ta thường nói 'tôi yêu em' chỉ có 3 câu thôi sao mà khó nói.đúng ko chỉ đơn thuần là miệng nói,mà bên trong đó còn có nhiều lí do bao quanh trùm lấy suy nghĩ. sợ ...tôi sợ,,,rất nhiều. sợ bị từ chối,sợ lại đánh mất đi một người bạn,....sợ lắm. chính bản thân tôi cũng có một cuộc tình khá là buồn ,yêu nhau chỉ là làm khổ nhau thôi.điều đó đã cho tôi biết cái mặt trái của sự yêu thương. cái mà tôi phải gánh lấy hậu quả khi ko biết giữ gìn, hay là đã chấp nhận tình cảm của một tình yêu bộc phát.hôm nay,di làm về tôi lại phải đi học thêm khóa tiếng anh chuyên ngành.nhớ..nhớ...nhớ,trông đâu tôi chỉ có vậy thôi,phải chăng tôi yêu người con gái rồi chăng,,khó hiều quá...
cuối cùng 2 tiếng học cũng đã xong.vô tình gặp cô bạn làm cũng công ty,rồi cô ấy rủ đi ăn tối,đi vào công viên dạo tý .bất ngờ quá,cô giáo dạy tiếng anh của mình lại là chị gái của cô bạn.cô ấy cố tình đợi mình về để đi chơi. khó mà tin khi đột ngột nghe được những lời tỏ tình của cô ấy,bỗng nhiên ôm trùm lấy mình...tôi ko đẹp trai, ko cao to.. hạnh phúc cho tôi còn có chút may mắn.đây cũng là lần thứ 4 nhân được lời tỏ tình .3 lần từ chối jo còn lần cuối cùng để cơ hội ở lại nhật..... sao mà chả có hứng với gái nhật thế nhỉ..hãy cho tôi suy nghĩ ...làm thế nào đây,ko yêu mà lấy thì ra răng,nhưng nếu lấy thì có tương lai ah. ui za nếu có ai đó có thể hiểu được lòng mình nhỉ..một nguời mình yêu hay một nguời yêu mình. cái giá bước sai chân phải rơi xuống vực trả có lẻ đắt.người tôi yêu ỏi !!!!hãy mở cho tôi một con đường đúng đắn để tôi có thể sống trong nụ cười.tôi yêu em nhiều lắm.tôi tin rằng tôi yêu em hơn ai hết,,và tôi thật sự ko muốn mất em, hãy cho tôi bờ vai của em để tôi có thể mạnh mẽ ,vừng vàng bước tiếp chặng đường còn lại............chúng mình hãy cũng nhau xây dựng con đường tương lai em nhé !
Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012
理想の自分が、自分を苦しめていた
受け身で現実が変わるのを待つ自分 から
↓ ↓
自ら能動的に、行動を起こし、目標を現実化しようと頑張った自分 へ
「私は、変わった」と思い込んでいましたが・・・
実際はセルフイメージが変わっただけで、空虚さのラットレースから一歩も抜け出せなかったのです。
山崎啓支さんの出版記念講演会を聴いて、思い出した自分の体験を中心に、前々回から前回にかけて、ブログでお伝えしてきました。
では、空虚さから抜け出す方法はあるのでしょうか?
山崎さんは、次のように表現していました。
「空虚さに戻って下さい」
じゃあ、どうすれば戻っていけるのか? については、具体的なことをお話されてませんでした。
ただ、私も、それしかないと実感しています。
そもそも、なぜ理想を掲げるほどの空虚さを抱えてしまったのか。
自分が抱えた空虚さの正体は何なのか
今回は、私の体験、気づきから得たことをお伝えします。
遠くにある理想に向かって歩いているとき、空虚さからどんどん遠ざかっていきます。
かすかに見える程度となり、ついには消失した、克服したかのように錯覚する場合もあるでしょうが。
違います。
霧に包まれ、見えないところで、空虚さはどんどん大きくなっているのです。
モンスターとなってしまうと、もう、手に負えなくなってしまうかもしれません。
気がついたときが、もとの場所に戻るタイミングなんでしょう。
「空虚さに戻っていく。あぁ、それは向き合うってことだね」
そう思う方も、おられるかもしれません。
もちろん、最初は背を向けていた空虚さの方に、向き直す必要はあります。
しかし、遠くの方からじーっと、その様子を伺うだけでは、その実体は掴めないのではないでしょうか?

そうです。向きあうだけは、正体に近づくことができません。
一歩前へ さらに 一歩前へ
空虚の方向へ、勇気を持って、ズンズン ズンズン・・・

空虚の方へ、自ら突っ込んでいく気概が必要ではないでしょうか?
空虚さのカタチが見えるに従って、「それは、一体なんだったのか?」が、おぼろげに見えてくるでしょう。
自分はなぜ、空虚さから逃げたのか?
その理由は、決して一つではありません。
様々な要因が、蔦のように絡み合っています。
そのままの自分では、ダメなんだ。
もっと、人として成長していかなくては・・・そんな思いが、「こうあるべき自分」をいつしか創り上げていたのです。
きがつけば、私はたくさんの価値観「~ねばならない」を、自分に課していました。
例えば
他人には穏やかで、誠実に接しなければ・・・
充実した人生をおくるには、仕事面でも成果を出さなければ・・・
親になったのだから、子供を家族を第一に考えなければ・・・これらは、私が日頃、何の疑いもなく、良いと思ってきた価値観です。
しかも、私が持つ価値観の一部にすぎません。
実際には、もっとたくさんの「~ねばならない」を課しながら、生きてきました。
人柄がよく、仕事も出来て、家庭も大事にする。
ぼんやりと抱いてた理想の自分、それを実現するための価値観が、空虚さを助長していたと、最近になって気づいたのです。
そもそも、私はなぜ、無数の「~ねばならない」を大事にするようになったのでしょうか?
そこには、根っこから支配していたものがあります。
それは何か?
次回に続きます。
受け身で現実が変わるのを待つ自分 から
↓ ↓
自ら能動的に、行動を起こし、目標を現実化しようと頑張った自分 へ
「私は、変わった」と思い込んでいましたが・・・
実際はセルフイメージが変わっただけで、空虚さのラットレースから一歩も抜け出せなかったのです。
山崎啓支さんの出版記念講演会を聴いて、思い出した自分の体験を中心に、前々回から前回にかけて、ブログでお伝えしてきました。では、空虚さから抜け出す方法はあるのでしょうか?
山崎さんは、次のように表現していました。
「空虚さに戻って下さい」
じゃあ、どうすれば戻っていけるのか? については、具体的なことをお話されてませんでした。
ただ、私も、それしかないと実感しています。
そもそも、なぜ理想を掲げるほどの空虚さを抱えてしまったのか。
自分が抱えた空虚さの正体は何なのか
今回は、私の体験、気づきから得たことをお伝えします。
遠くにある理想に向かって歩いているとき、空虚さからどんどん遠ざかっていきます。
かすかに見える程度となり、ついには消失した、克服したかのように錯覚する場合もあるでしょうが。
違います。
霧に包まれ、見えないところで、空虚さはどんどん大きくなっているのです。
モンスターとなってしまうと、もう、手に負えなくなってしまうかもしれません。
気がついたときが、もとの場所に戻るタイミングなんでしょう。
「空虚さに戻っていく。あぁ、それは向き合うってことだね」
そう思う方も、おられるかもしれません。
もちろん、最初は背を向けていた空虚さの方に、向き直す必要はあります。
しかし、遠くの方からじーっと、その様子を伺うだけでは、その実体は掴めないのではないでしょうか?

そうです。向きあうだけは、正体に近づくことができません。
一歩前へ さらに 一歩前へ
空虚の方向へ、勇気を持って、ズンズン ズンズン・・・

空虚の方へ、自ら突っ込んでいく気概が必要ではないでしょうか?
空虚さのカタチが見えるに従って、「それは、一体なんだったのか?」が、おぼろげに見えてくるでしょう。
自分はなぜ、空虚さから逃げたのか?
その理由は、決して一つではありません。
様々な要因が、蔦のように絡み合っています。
そのままの自分では、ダメなんだ。
もっと、人として成長していかなくては・・・そんな思いが、「こうあるべき自分」をいつしか創り上げていたのです。
きがつけば、私はたくさんの価値観「~ねばならない」を、自分に課していました。
例えば
他人には穏やかで、誠実に接しなければ・・・
充実した人生をおくるには、仕事面でも成果を出さなければ・・・
親になったのだから、子供を家族を第一に考えなければ・・・これらは、私が日頃、何の疑いもなく、良いと思ってきた価値観です。
しかも、私が持つ価値観の一部にすぎません。
実際には、もっとたくさんの「~ねばならない」を課しながら、生きてきました。
人柄がよく、仕事も出来て、家庭も大事にする。
ぼんやりと抱いてた理想の自分、それを実現するための価値観が、空虚さを助長していたと、最近になって気づいたのです。
そもそも、私はなぜ、無数の「~ねばならない」を大事にするようになったのでしょうか?
そこには、根っこから支配していたものがあります。
それは何か?
次回に続きます。
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)



















